Thiên lệch sống sót: Gái mất zin, Sơn Tùng MTP có bao nhiêu người ghét?

Thiên lệch sống sót: Câu chuyện về gái mất zin, Sơn Tùng MTP có bao nhiêu người ghét? Và làm thế nào để giàu như Bill Gates.

Bài toán: con gái Việt Nam bao nhiêu % đã mất zin?

Để trả lời được câu hỏi này, đơn giản bạn sẽ đi hỏi 1000 người con gái, sau đó tính được ra được số % phải không? Mọi chuyện không đơn giản như thế, 1000 người kia không thể đại diện cho toàn bộ con gái Việt được, nếu đen quá, rất có thể bạn gặp toàn bộ 1000 người mất zin, điều này hoàn toàn có thể xảy ra.

Tất nhiên bạn không thể đi hỏi toàn bộ 40 triệu người con gái được, vậy nên, việc chọn ra 1000 người làm sao để đảm bảo tính ngẫu nhiên là rất quan trọng. Nếu bạn ra Trần Duy Hưng để hỏi thì kết quả cuộc điều tra của bạn sẽ sai bét.
Trong thống kê, việc này được gọi là "chọn mẫu".

Trong cuộc sống, có nhiều thứ ngay trước mắt làm chúng ta tin một cách mù quáng.

Giả sử muốn biết Sơn Tùng MTP có bao nhiêu % người ghét? Chúng ta lên youtube, mở vài bài hát của cậu ấy, giả sử có 1 triệu like và 200k dislike, kết luận rằng cứ 10 người thì có 2 người ghét.

Nhưng điều đó có thực sự đúng? Thực tế số lượng người ghét Sơn Tùng sẽ nhiều hơn thế. Bởi vì những người xem clip của Sơn Tùng hầu hết là fan của cậu ấy, mà đã là fan thì chắc chắn nhấn like. Ngược lại, những người không quan tâm sẽ bị youtube bỏ qua, điều này làm cho tỉ lệ 2/10 người ghét ở trên bị sai lệch. Có người "bị" youtube đề xuất clip của Sơn Tùng, vào xem ghét quá thì không like => số lượng này chiếm khá nhiều.

Như vậy chúng ta thường chỉ chú ý đến cái trước mắt, cái đang tồn tại mà quên đi một số lượng lớn cái đã mất đi => làm cho cách nhìn vấn đề của chúng ta bị sai lệch.

Một ví dụ khác:
Một người nói rằng nhạc cách mạng (nhạc đỏ) hay hơn nhạc trẻ bây giờ. Và bản thân tôi cũng đã từng nghĩ rằng nhạc cách mạng có vẻ nhiều bài hay, chất lượng hơn nhạc trẻ hay EDM bây giờ.
Điều này có thực sự đúng?

Để so sánh được nhạc nào hay hơn nhạc nào. Chúng ta phải so sánh số % bài hay trên tổng số bài của mỗi dòng nhạc.
Giả sử: nhạc cách mạng: 30% số bài là hay, nhạc trẻ: 35% bài là hay
Như vậy mới so sánh được.

Sự thật thì các bài nhạc cách mạng đến bây giờ đều toàn các bài hay cả, vì chỉ có bài hay mới sống đến bây giờ, còn các bài không hay thì đã bị quên dần theo năm tháng hết cả rồi. Chúng ta chỉ nhìn những thứ tồn tại, mà quên đi một số lượng lớn những thứ đã chết => Vậy nên cảm giác nhạc cách mạng hay hơn nhạc trẻ.

Đó là thiên lệch sống sót - xu hướng nhìn những thứ đang sống sót để đánh giá sự vật, sự việc mà quên đi số lượng lớn cái đã chết - không nhìn thấy.



Chắc các bạn đã đọc dòng sách self-help, bài học thành công, từ tay trắng đến tỉ phú =)) Nó không chỉ làm tôi thấy việc làm giàu là dễ dàng mà còn làm tôi thấy mình như sắp thành tỉ phú đến nơi luôn rồi ấy =))

Tại sao hàng triệu người bắt chước thói quen của các tỉ phú mà vẫn không trở thành tỉ phú được? Bởi vì các cuốn sách đều lấy dẫn chứng từ các gương thành công, những tỉ phú, những người vĩ đại. Mà số lượng những người kiểu này rất ít, không đại diện cho tất cả. Đó là những người thành công trong hàng tỉ người thất bại, những người hiếm hoi sống sót.

Vậy thay vì đọc bí quyết thành công của bill gates, hãy đọc về những người thất bại, nó có ích hơn, đúng với sự thật hơn.

Nhiều người có ước mơ muốn trở thành game thủ chuyên nghiệp, khi xem những gamer hàng đầu, kiếm hàng đống tiền, tuy nhiên không thể biết được rằng, hàng tỉ gamer, không nhiều người trở nên thành công được như vậy.

Trước khi kết thúc, mình lấy một ví dụ rất quen thuộc về thiên lệch sống sót:

Đức Quốc Xã muốn biết phần nào trên máy bay thường bị bắn trúng, để gia cố cho máy bay của họ thêm cứng cáp hơn.
Theo thống kê, họ thấy máy bay thường bị bắn vào đuôi máy bay, ngon cánh máy bay.
Nhưng điều này có đúng?
Bởi vì họ chỉ thống kê trên các máy bay ĐÃ TRỞ VỀ, mà quên đi các máy bay đã bị bắn hạ (ĐÃ CHẾT) => dẫn đến kết quả sai lệch.

Như vậy tổng kết lại, trong cuộc sống, chúng ta thường bị mắc một lỗi sai, đó là nhìn nhận một sự vật sự việc theo cái mà nó đang tồn tại, thay vì cái không nhìn thấy. Biết được lỗi sai này, chúng ta sẽ có cái nhìn chính xác hơn về vấn đề, từ đó đưa ra quyết định chính xác hơn.